Thơ tình viết về một người đàn bà không có tên (I)

 

Lá cơm nguội rụng vàng mặt phố
Mùa đông sắp tới rồi
Mùa đông này ta sẽ phải chia tay
Một chuyện chia tay, có gì đâu em nhỉ
Một chuyện tình tan vỡ, có gì đâu
Kết thúc một năm bao giờ chả thế
Sau mọi điều, lại chỉ có mùa đông
Có gì đâu mà tiếc mà buồn
Em biết đấy, anh chẳng tin định mệnh
Nhưng trên đời này chỉ ước mơ là có thật
Hai ta hãy là giấc mộng của nhau thôi
Em là tia nắng soi anh đến trọn cuộc đời
Chẳng có ai yêu em như thế được
Em ở đâu, dù cùng trời cuối đất
Dù năm tháng dài lâu
Dù sướng vui hay cùng cực khổ đau
Anh vẫn ở bên em mãi mãi
Là bậc cửa dưới chân em qua lại
Là cốc nước trên môi em run rẩy
Chiếc lá trên tay em
Giọt mưa trên áo em
Như hạt bụi trên mặt bàn em quét
Có gì đâu mà khóc
Hạnh phúc chỉ là điều bịa đặt
Nên tình yêu là chuyện viển vông thôi
Sương mùa đông lặng lẽ đã giăng đầy
Bao kỷ niệm, quên đi đừng nhớ nữa.
Lá sẽ rơi trên cỏ mòn lối cũ
Thân cây xưa sẽ gục đổ bên thềm
Lời anh nói vang lên
Như những lời vĩnh biệt
“Cuộc sống chia rẽ chúng ta
Chỉ cái chết là nối gần nhau lại”
Sau này chết đi, ở bên nhau mãi
Chấm dứt mọi đắng cay buồn tủi
Mọi nhọc nhằn ngang trái
E chúng mình không nhận được ra nhau.

LƯU QUANG VŨ

Advertisements

2 thoughts on “Thơ tình viết về một người đàn bà không có tên (I)

  1. Người đàn bà ấy đã đi
    Chỉ còn tình yêu ở lại
    Chỉ còn biển ở lại

    Tôi đọc chị trên sân ga
    Trong những toa tàu gió lùa qua cửa sổ
    Tôi đọc chị lúc tôi gánh cô đơn trên vai và đi qua phố
    Cả những khi tôi một mình giữa chợ
    Hát về đôi bàn tay – gia tài nhỏ.

    Chị Quỳnh ơi vẫn có những người phụ nữ
    Ðêm đêm tự hát ru mình
    Bằng trái tim không bằng gì ngoài nghĩa trái tim
    (Mặc dù đã có quá nhiều trái tim màu kim loại)
    Vẫn có những người đàn bà không thôi khắc khoải
    Những vần thơ bão dông táp lên mặt giấy nhàu
    Vẫn có những người đàn bà tự hỏi lòng em sẽ về đâu
    Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
    Mỗi ngày đi qua đều mang màu của lửa
    Phấp phỏng âu lo mưa gió cuộc đời

    Vẫn còn đó những người đàn bà chị Quỳnh ơi
    Lo sợ chia phôi ngay cả lúc người yêu chưa tới
    Ngay cả lúc gần nhau đã lo sợ ngày mai xa vời vợi
    Không đêm nào thôi tiên cảm nỗi cô đơn…
    Tôi đọc chị đêm khuya nhung nhớ ngập hồn
    Những chuyện cỏn con không còn nghĩa nữa
    Thời tôi sống không có gì mới cũ
    Không có gì không thể bán – mua
    Tôi tự hỏi lòng số phận hay thơ – thơ hay là số phận?

    Chị Quỳnh ơi vẫn còn những người đàn bà đang sống.
    Với mệt nhoài câu hỏi sẽ về đâu?
    Nếu ngày mai em không làm thơ nữa…

  2. “Lo sợ chia phôi ngay cả lúc người yêu chưa tới
    Ngay cả lúc gần nhau đã lo sợ ngày mai xa vời vợi
    Không đêm nào thôi tiên cảm nỗi cô đơn…”
    ………..

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s